
35km giữa thời tiết Hà Nội "sáng nắng – trưa mưa – tối oi", để đổi lấy hơn 2 tiếng nói chuyện với hơn 500 sinh viên ở Hòa Lạc hôm nay. Nghe thì hơi cực… nhưng thật ra mình lại rất thích những buổi như thế này.
Bức tranh tổng quan ngành Kế - Kiểm - Tài chính hiện nay
Hôm nay mình tham gia chia sẻ tại ACCA Day do ACCA và Học viện Tài chính tổ chức, chủ đề: "La bàn sự nghiệp ngành Kế – Kiểm – Tài chính."
Lần đầu sang Hòa Lạc
Đây là lần đầu mình sang cơ sở Hòa Lạc. Đi khá xa, trời thì khó chịu đúng kiểu Hà Nội vào mùa ẩm ương. Nhưng vừa bước vào hội trường là tự nhiên tỉnh luôn – vì kín ghế, không còn thừa chỗ nào cho BTC ngồi.
Mình làm nghề đào tạo đủ lâu để hiểu một điều: Sinh viên có thể đến vì điểm danh, vì phong trào, vì tò mò. Nhưng ánh mắt khi nghe một chủ đề thật sự quan tâm thì khác hoàn toàn. Và hôm nay mình nhìn thấy rất nhiều ánh mắt như thế tại hội trường.
Những câu hỏi của người đang nghĩ nghiêm túc về tương lai
Các bạn bắt đầu quan tâm tới việc:
- "Em nên xây nền tảng gì để không bị đào thải?"
- "AI phát triển thế này thì kiểm toán còn tương lai không?"
- "4 năm đại học nên đi thế nào để không ra trường rồi mới hoảng?"
Đó là những câu hỏi của người bắt đầu nghĩ nghiêm túc về tương lai của mình.
AI và tương lai ngành Kế – Kiểm – Tài chính
Mình nói với các bạn một ý mà mình nhắc đi nhắc lại rất nhiều trong thời gian gần đây:
AI không lấy đi tương lai của sinh viên Kế – Kiểm – Tài chính. AI chỉ lấy đi lợi thế của những ai không chịu nâng cấp.
Và càng là thời đại AI, thì những ngành như Kế toán – Kiểm toán – Tài chính lại càng cần người có nền tảng thật sự. Vì:
- AI có thể đọc dữ liệu rất nhanh. Nhưng AI không chịu trách nhiệm cho một báo cáo sai.
- AI có thể phân tích hàng triệu dòng dữ liệu. Nhưng AI không hiểu được áp lực đạo đức nghề nghiệp khi phải đưa ra một kết luận chuyên môn.
- AI có thể gợi ý. Nhưng người ký cuối cùng vẫn là con người.
ACCA không phải là một dòng CV – mà là sự thay đổi mindset
Đó là lý do mình luôn nói với học viên: Đừng học ACCA chỉ để thêm một dòng vào CV. Thứ ACCA thay đổi mạnh nhất là mindset. Nó ép bạn phải suy nghĩ logic hơn. Đặt câu hỏi nhiều hơn. Hiểu bản chất thay vì học thuộc. Và đặc biệt là nhìn doanh nghiệp bằng tư duy của người giải quyết vấn đề, chứ không chỉ là người xử lý số liệu.
Ngày trước, một sinh viên giỏi có thể chỉ cần chăm. Bây giờ, chăm thôi chưa đủ. Phải biết cập nhật. Phải biết tự học. Phải biết thích nghi rất nhanh với thay đổi.
Đi chậm không đáng sợ – không có la bàn mới đáng sợ
Thật ra điều đáng sợ nhất không phải là đi chậm. Mà là không có "la bàn", nên càng đi càng mơ hồ. Đó cũng là lý do hôm nay mình dành rất nhiều thời gian để nói về roadmap 4 năm đại học – không phải để các bạn chạy thật nhanh, mà để hiểu: mỗi giai đoạn cần build điều gì cho bản thân.
Đi chia sẻ nhiều nơi rồi, nhưng cảm giác đứng trước một hội trường đầy sinh viên còn khát khao học hỏi… vẫn luôn làm mình có động lực rất lớn. Vì mình biết, chỉ cần các bạn còn nghiêm túc với tương lai của mình như vậy, thì ngành này vẫn còn rất nhiều hy vọng.



